TTO - Theo TS Nguyễn Hoàng Chương, xây nhà cửa tử tế không có gì xấu hổ. Nhưng với cán bộ, lương khoảng 30 triệu đồng/tháng, nhẩm tính cũng phải mất 277 năm mới có 100 tỉ. Vậy lấy tiền đâu xây biệt phủ hàng trăm tỉ đồng?
Căn biệt thự được cho là của gia đình đại tá Lê Văn Tam - giám đốc Công an TP Đà Nẵng - Ảnh: PV
Gõ bàn phím vớitừ khóa "Biệt phủ", Google cho 4.920.000 kết quả trong 0,49 giây. Tin tức, bàiviết, phóng sự điều tra về đề tài biệt phủ tràn ngập trên mạng xã hội, biệt phủđang trở thành vấn đề nóng.
Làmgiàu chân chính, ở biệt phủ thì có gì phải bàn? Vấn đề ở đây, tại các địaphương, chủ biệt phủ - nhiều người trong số đó giữ nhiệm vụ lãnh đạo, quản lý.
Ôngcha ta có câu: "Sống cái nhà, thác cái mồ". Vì vậy, gia đình nào cũng cố để cócăn nhà tử tế.
Con cái lập gia đình ra riêng, ba mẹ có điều kiện, cho đất, tiềnđể cất nhà; vợ chồng siêng làm, dè sẻn chi tiêu để có tiền mua đất, làm nhà; lớptrẻ ngày nay, có em giỏi khởi nghiệp, nhờ vậy sớm xây được nhà khang trang hoặcmua căn hộ ở chung cư cao cấp.
Dùbiết làm ăn, siêng năng, giỏi giang thì biệt phủ - nhiều người không dám mơ đến.Trong khi đó, có quan chức ở nhà đẹp, hoành tráng, nội thất đắt tiền, cây cảnhquý hiếm, những bữa tiệc xa hoa, kín cổng cao tường - đúng nghĩa của biệt phủ.
Lẽ thường, làm công ăn lương nhà nước, dù giữ quyền cao chức trọng đi nữa thì cũngchỉ 20 đến 30 triệu đồng tiền lương một tháng. Giá trị biệt phủ hàng chục tỉ,hàng trăm tỉ đồng, để có được số tiền khủng ấy, làm sao?
Được thừa kế gia tài kếch sù, trúng số, có thể nhưng chắc chắn không nhiều. Nhẩm tính, lương 30 triệu đồng/tháng,phải mất 277 năm mới có 100 tỉ đồng.
Trong khi đó, bình thường, tốt nghiệp đạihọc, đi làm viên chức, công chức cho đến khi nghỉ hưu theo chế độ là 38 năm. Ngầnấy, chỉ với lương thì không thể có 100 tỉ đồng mà xây biệt phủ.
Nghịch lý đó, dấylên những đồn đoán, nghi ngại, bức xúc, mỉa mai của người dân. Khoảng cách (cuộcsống, sự hưởng thụ, ...) giữa công bộc của dân với người dân tăng lên, đồngnghĩa, niềm tin bị giảm sút đi nhiều.
Cũng có lời giải thích của chủ biệt phủlà quan chức, nhưng xem ra chẳng thuyết phục được ai. Điệp khúc "ai cũng hiểuchỉ một người không hiểu" lại được nói đến trong những cuộc trà dư tửu hậu ởgóc phố, sau lũy tre làng, nơi công sở, quán xá... một cách cay nghiệt, chủ biệtphủ có biết không?
Nhữngbiệt phủ mọc lên do thu nhập bất chính - không có bữa ăn trưa miễn phí, vậy aisẽ hứng chịu hậu quả?
Tham nhũng chính sách, đất đai; chạy chức, chạy quyền; ngân sách - thuế do dân đónggóp bị bòn rút; tài nguyên đất nước bị tàn phá..., người dân phải gánh chịu.Những người yếu thế họ lầm lũi đi dưới bóng nợ nần, thiếu hụt.
Và, khi họ ngướcmặt lên để vội lau giọt mồ hôi, nước mắt, biệt phủ nguy nga đập vào mắt họ - biệtphủ của quan chức! Vô hình trung, họ bị ức chế trong suy nghĩ, rách nát trongtrái tim, nông nổi trong hành vi..., hậu quả của biệt phủ bất chính là thế đấy,ai đó có biết chăng?
Kêkhai tài sản thu nhập đã và đang được làm, hiệu quả đến đâu? Sự trung thực trongkê khai, giám sát, kiểm tra, công khai của những người được giao nhiệm vụ đanglà một thách thức. Đâu đó chỉ là thủ tục, chính sự vô cảm ấy, dung túng ấy, thỏahiệp ấy đã làm mọc lên thêm những biệt phủ.
Sốngtrong biệt phủ không được làm ra từ công sức của mình mà là do bòn rút tiền củanhân dân, lòng tự trọng của những chủ biệt phủ đó đã bị đánh mất. Và, khi khôngcó lòng tự trọng, liêm chính liệu còn không?
Kỷ cương xã hội đi về đâu khi nhữngcon người đánh mất lòng tự trọng được giao nhiệm vụ chấp pháp?
Giađình, học đường, xã hội luôn dạy con người sống chân - thiện - mỹ, nhưng, tựtrui rèn bản thân đến đâu, mức độ như thế nào, có thường xuyên hay không, đó mớilà điều quan trọng. Tôi luyện, quy luật muôn đời của tự nhiên và xã hội.
Tri thức,kỹ năng, phẩm cách để sống, làm việc, ứng xử, phụng sự không thể tự có, không dễđể có, càng không dễ để giữ được lâu. Vì thế, có những người, vào kỳ cuối đượcgiao giữ trọng trách, họ đã bán mình cho quỷ.
Hơnlúc nào hết, sự giám sát của cộng đồng, sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan chứcnăng làm rõ trắng đen những đồn đoán về biệt phủ.